Tản mạn vớ vẩn đầu tháng 3
Bài này cũ rích rồi mà sao vẫn bị license khơng biết, kiếm mãi mới ra bản có sub tiếng gì không biết 8|
Hai bài này cũ lắm rồi, thuộc dạng kinh điển lẫn kinh khủng, nhưng mà như chúng nói gừng càng già càng cay, mà chúng phán thường rất đúng, mấy bài hồi xưa lắc xưa lơ rồi lâu lâu lôi ra nghe lại vẫn cứ thấy hay mới chết chứ, bảo hoài cổ thì chẳng phải lắm mà cái hay của mấy bản này là cứ mỗi giai đoạn nghe lại có cảm nhận khác nhau, lớn hơn một tí, già hơn tí, đỡ ngu hơn tí thì cảm nhận bài hát cũng khác đi, có khi lại khác hoàn toàn, kì lạ thật.
Còn nhớ mỗi lần sắp sửa bước vào một cái gì quan trọng, là lại mấy bài kiểu như vậy, bỏ vào iPod, xong tối không ngủ mà leo lên mái nhà ngồi ngắm sao, ngắm trăng, đoạn nào cao hứng thì rú lên như chó vậy đó. Hồi đó nhà hàng xóm chưa xây lên thành cái khách sạn to oành như bây giờ, không có đèn neon bật tối ngày sáng đêm chắn hết ánh sao, không có cái tường mốc bự bành ki buổi sáng chắn mặt trời buổi tối chắn gió rất ngu, và lúc đó la ông ổng cũng không sợ làm phiền hàng xóm. Hồi đó bốn bề chẳng có gì cả, mình có thể nằm xuống nhìn thẳng lên bầu trời tháng 4, tháng 5 đầy sao, nghe nhạc và để tâm hồn trôi mút chỉ cà ná, đúng kiểu thanh niên ăn bám nhàn cư vi bất thiện luôn
Lâu lâu có vài cơn gió đưa mùi hoa Quỳnh, mùi Dạ Lý Hương hay mùi Nguyệt Quế lên, hít căng buồng phổi, thiệt là sướng không thể tả.
Quỳnh, Nguyệt Quế và Dạ Lý Hương
Lại nhớ trong ba loại trên mình chưa bao giờ phân biệt được hoa nào là hoa nào, nhưng mà phải nói là rất mê mùi của mấy loại nở về đêm này. Hồi cây Quỳnh còn xanh tốt, hôm nào chiều về thấy lúp xúp nụ trên cành là tối đó y như rằng cả cái vườn nhỏ trở thơm nhức mũi. Kể cũng lạ, hồi nhỏ mình không ưa hoa, lớn thêm một tí thì bắt đầu thích hoa thơm, còn bây giờ thì thích ngắm cả hoa đẹp, đúng là cảm nhận mỗi lúc một khác, có khi nào cảm xúc giống như cơ bắp không, càng dùng nhiều, nó càng phình ra? Thế thì chắc mấy ông họa sĩ hẳn phải đô lắm
Bây giờ sao thấy chung quanh mình nhiều thứ đẹp thế, nhạc cũng hay và nhiều hơn xưa, những con người mình gặp cũng đặc biệt hơn, mọi thứ đều đẹp hơn trên một mặt nào đó, là mình bị điên hay là cảm xúc của mình cũng đô ra?
Kì lạ thật.
I never wanted to know
Never wanted to see
I wasted my time
Till time wasted me
Never wanted to go
Always wanted to stay
‘Cause the person I am
Are the parts that I play
So I plot and I plan
Hope and I scheme
To the lure of a night
Filled with unfinished dreams
And I’m holding on tight
To a world gone astray
As they charge me for years
I can’t pay
Thứ 4 bình thường
International Coffee Hours là một buổi sinh hoạt được tổ chức chiều thứ 4 hàng tuần cho SV quốc tế tham dự, có free coffee và free snacks, mọi người đến chỉ việc ngồi vào bàn rồi nói nhảm cho đến tối. Nhiều người nghĩ cái này vô bổ, nhưng mà với một số đứa (đặc biệt là thằng đang viết cái này) thì nhu cầu nói nhảm và giao tiếp có thể được xếp vào hàng sống còn, nhất là khi roommate của hắn là một thể loại pha trộn hoàn hảo không chê vào đâu được giữa zombie đế quốc
và emo đông phương
, nghĩa là có đầy đủ các biểu hiện như cử động lặt lè phi logic, phản ứng chậm, cười ngớ ngẩn xã giao và không giao tiếp.
Nhưng buổi coffee hours hôm nay khác với mọi buổi bình thuòng khác, dĩ nhiên, nếu không thì chả có chó gì để mà kể. Buổi hôm nay thì tụi Nhật đông lúc nhúc, ngay mùa hoa anh đào nở, sinh viên Nhật đươc nghỉ nên đổ sang Mỹ học AV, quá dữ T.T Kết quả là mới ngồi nửa buổi đã hết sạch coffee và lemonade T.T Thằng người Nhật ngồi cạnh thì cứ tăm con nhỏ đồng hương chạy lăng xăng khắp phòng đòi chụp hình, mà ngồi bàn kế hoạch với nó một hồi cái nó bỏ về, thằng bất tài
Lát sau rủ Vũ và Kunga qua Apple Music Row xem đàn, chỗ này cũng ngay Downtown, mà khúc này chưa đi bao giờ vì nó ở mé ngoài, nó là một chuổi 3 cửa tiệm bán electriccal instruments, drum và acoustic instruments.
Mua nhạc cụ ở Mỹ có một cái mắc cười là giá ngoài store bao giờ cũng mắc hơn gấp 2,3 lần giá trên site, nhưng mà mua trên web thì không thử được, cũng mệt. Dẫn Vũ vô chọn mấy cây classical guitar, chọn mãi không được cây nào ưng đành cắp đít đi về. Chú Nepal đi cùng thì vớ được cây acoustic Cort Evil A6 nhìn vã quá
Cây này là acoustic guitar, có gắn amp sẵn, dáng đẹp, màu đẹp, gỗ xịn, có pick guard, tiếng tốt, nói chung cái gì cũng ngon, trời nhìn mà mê luôn mà giá $400 lận hic.
Lúc về thì đói đói, phát hiện luôn là đang ở rất gần Voodoo Doughnut nên thử luôn. Chỗ này nhỏ xíu mà nổi tiếng dữ lắm, lên show Man vs Food, No Reservations, Globe Trekker và The Simpsons luôn. Hồi đó nghe kể có cái challenge ăn hết cái bánh bự tổ chảng của nó là đươc free hay sao đó, mà mấy cái donut ngọt bỏ xừ, ăn cái bánh nhỏ xíu là ngất lên ngất xuống sùi bọt mép giãy đành đạch rồi sao có thằng nó ăn được không hiểu luôn. Cái này làm nhớ lại cái hồi ăn Mac & Cheese, mình ăn cheese cũng dữ lắm mà làm muỗng đầu muỗng sau là xanh mặt, mấy thằng Mỹ con thì xúc ào ào cứ như thợ họ xúc cát ngoài công trường, trông chóng hết cả mặt
Ở bên trong tiệm bé xíu, chỉ cỡ cái restroom
mà tạo cảm giác rất đậm chất Mỹ, nhạc Rock ‘n Rolls được phát nhỏ, kệ cũ, tủ kính, hình nộm đủ chủng loại, hình tượng tâm linh,… nói chung là chả có trật tự nhưng cũng không phải đống hổ lốn. Có 3 series bánh ở đây, Vegan dành cho dân ăn chay, ở Portland này hầu như nhà hàng nào cũng có menu riêng cho người ăn chay, Classic là cổ điển, bất ngờ không =)), còn thú vị nhất là Evil, mấy loại này bịnh nhất, ngon nhất, mắc nhất, 2 loại kia khỏang 50 đến 90 cents, còn mấy cái Evil khoảng $1,5 một cái, mà nhìn rất thích mắt, tên cũng chế chế không. Nghe nói ở đây có donut + chocolate + bacon nghe tởm quá mà lại quên thử =)), lúc nãy mua thì thử cái Captain Crunch và Old Dirty Bastard, lúc ra ngoài ngoạm cái Bastard xong là cá đuối, tuy ngon mà ngọt quá, nên quăng cái còn lại vô tủ lạnh.
Captain Crunch
Old Dirty Bastard
Tối có hẹn ra thư viện học nên chạy vội về nhà nấu ăn, mới phát hiện là món ức gà nướng, rưới pasta sauce và rải mozarella cheese lên thì rất ngon, tiếc là thằng Long mượn cái máy chụp hình nên chả chụp lại được T.T Ra đến thư viện thì chả học được gì toàn ngồi tư vấn đàn cho cha Vũ, cuối cùng cũng quyết định mua cây của Rodriguez, lúc này mới phát hiện cây Washburn của mình hồi mua lúc mới qua tự dưng giờ giảm $50, khốn nạn thật. Thấy còn hạn return nên ngồi viết mail năn nỉ nó refund, hy vọng mai có tin vui.
*Hình trong entry này 100% chôm trên Google ![]()
Ngày hôm nay vui
Tối thứ 6, thứ 7 thư viện đóng cửa, ra Smith Hall học, Dan tình cờ tìm thấy 1 cái hộp trên bàn
Bên trong có vài đồng tiền, và một đống note nhỏ, mỗi cái là một câu động viên, khuyên nhủ, do ai đó viết. Cũng có một số cái hơi nhảm, nhưng mà khi đọc hết thấy rất vui, ai nghĩ ra trò này thiệt là tài tình. Lúc lật tờ giấy “Open Me!” lại thì đằng sau có ghi “Sometimes the real treasure is not coins, it’s wisdom”.
Sau khi đọc xong, gói lại như cũ và để lại trên bàn, cho người khác.
Bob Marley
Kỉ niệm ngày sinh của Bob Marley (6/2/1945), nhưng mà entry này không lấy cảm hứng từ ngày này. Là vì từ khi qua đây, quen bọn bên Arab với Nepal, mấy chú này tinh thần Bob Marley rất cao, ban nãy ăn ở FOCUS có chú đứng lên phát biểu, lâu lâu cứ chêm vô mấy câu trong Buffalo Soldier với lại “we all live in a yellow crap machine, yellow crap machine, yellow crap machine…” , mà xung quanh toàn người già, có cả cha xứ, quá tanh![]()
Còn nói về âm nhạc của Bob Marley, thú thật cũng chẳng biết bắt đầu thích từ khi nào nữa, có khi chỉ là một buổi sáng đẹp trời thức dậy và tình cờ nghe được Three Little Birds, hoặc là nghe ai đó diễn Iron, Lion, Zion ở Acoustic cafe, hay cũng có thể là những ngày thức khuya làm assignment, nhún nhảy theo giai điệu của Stir it up (cũng có khi vì vậy mà 2 con trọ nhà đối diện hồi đó chuyển đi hết =]] ). Cái hồn của reggae, của tự do từ âm nhạc của Bob nó thấm vào một cách tự nhiên từ khi nào chả biết. Chỉ biết là sau khi đi nửa vòng trái đất, đâu đâu cũng thấy dáng dấp của anh chàng này ở khắp mọi nơi, từ những bức tranh, logo trên áo, hay tiếng huýt sao của những người qua đường, đó là lúc ta biết, tinh thần Bob Marley vẫn còn sống mãi, và con người này thật sự là một huyền thoại.
One Love! One Heart!
Let’s get together and feel all right.
Hear the children cryin’ (One Love!);
Hear the children cryin’ (One Heart!),
Sayin’: give thanks and praise to the Lord and I will feel all right;
Sayin’: let’s get together and feel all right. Wo wo-wo wo-wo!
Let them all pass all their dirty remarks (One Love!);
There is one question I’d really love to ask (One Heart!):
Is there a place for the hopeless sinner,
Who has hurt all mankind just to save his own beliefs?
One Love! What about the one heart? One Heart!
What about – ? Let’s get together and feel all right
As it was in the beginning (One Love!);
So shall it be in the end (One Heart!),
All right!
Buffalo Soldier, Dreadlock Rasta:
There was a Buffalo Soldier in the heart of America,
Stolen from Africa, brought to America,
Fighting on arrival, fighting for survival.
I mean it, when I analyze the stench –
To me it makes a lot of sense:
How the Dreadlock Rasta was the Buffalo Soldier,
And he was taken from Africa, brought to America,
Fighting on arrival, fighting for survival.
Said he was a Buffalo Soldier, Dreadlock Rasta –
Buffalo Soldier in the heart of America.
If you know your history,
Then you would know where you coming from,
Then you wouldn’t have to ask me,
Who the ‘eck do I think I am.
I’m just a Buffalo Soldier in the heart of America,
Stolen from Africa, brought to America,
Said he was fighting on arrival, fighting for survival;
Said he was a Buffalo Soldier win the war for America.
Catcher in the rye
http://nhanam.vn/Desktop.aspx/Tin-tuc/Tin-noi-bo/Tac_gia_Bat_tre_dong_xanh_qua_doi/
Có lẽ sẽ không có bài hát nào có thể diễn tả Catcher in the rye chính xác hơn bản này của Gun ‘N Roses, thật tiếc là không nhiều người biết đến bài này.
Salinger mất đi thật sự là một tin lớn, tuy nhiên 91 năm cũng đã là quá tốt cho một đại văn hào như ông, tuy ông qua đời nhưng tinh thần của cuốn sách sẽ sống mãi.
Đến bây giờ vẫn còn nhớ được cái nổi loạn, bất chấp, và những cảm xúc mới khi đọc, có lẽ đó là cảm xúc của thằng phải gió Caufield, hoặc cũng có thể đó là một mảnh của mình trong nó, vì mình cũng như nó thôi, mình cũng đang sống trong cái giai đoạn này của tuổi trẻ, phải thấy và đối mặt với cuộc đời đầy rẫy những chuyện hết sức cứt đái, những tên giả tạo, những kẻ dở hơi với nụ cười trơ trẽn và bộ lòng rỗng tuếch!!
Nhưng kể ra, nói gì thì nói, cũng không tệ, cuộc đời này thiếu gì niềm vui, dù là nhỏ nhặt nhất. Thôi thì lại bất chấp, ta cứ sống thôi!!
Farewell J. D. Salinger.
When all is said and done
We’re not the only ones
Who look at life this way
That’s what the old folks say
But every time I’d see them
Makes me wish I had a gun
I thought that I was crazy
Well, I guess I’d have more fun
Guess I’d have more fun
Ooh, the Catcher in the Rye again
Ooh, won’t let ya get away from him
It’s just another day like today
You decide
If I don’t have to
Then they’ll find
And I won’t ask you
At anytime
Or long thereafter
If it’s cold outside
I’m imaging
How it’s gonna be
All alone
(Solo)
Ooh, the Catcher in the Rye again,
Ooh, won’t let ya get away from him
It’s just another day like today
When all is said and done
We’re not the only ones
Who look at life this way
That’s what the young folks say
As if they’d ever change
That’s not whom I to say
But every time I’d see them
Makes me wish I had a gun
If I thought that I was crazy
Well I guess I’d have more fun
It’s what used to be’s not there for me
And ought to find someone that belonged insane like I do
Not at all (repeat)
Not an ordinary day
Back in an ordinary way
All at once this song I heard
No longer would it play for anybody
Or anyone
That needed comfort from somebody
Needed comfort from someone who cared
To be
Not like you
Unlike me
In an ordinary way for me
Some how you set the wheels in motion
And huant our memories
You were the instrument
You were the one
How about it
Took the body
Gave that boy a gun
Took our innocence
Beyond our stance
Some type of moment
There you got it
All alone with her today