Archive for March, 2010
21 years
Lâu quá chả viết gì, từ đợt thi final bận quá, thi xong thì tâm lý phè phỡn với cả lo giúp bọn mới qua sửa soạn nên cũng chẳng buồn viết lách. Term đầu tiên bên này nhiều việc, nhiều chuyện, nhưng mà cuối cùng cũng kết thúc tốt đẹp, điểm số khá tốt, làm được vài thứ hay ho, có nhiều dự định mới, kế hoạch mới, nhiều mối quan hệ mới, nói chung là mùa đông kết thúc một cách khá tốt đẹp.
Nói về dự định và kế hoạch, hôm nay nhân ngày sinh nhật 21, ngồi nhớ lại cái entry viết hồi 15 tuổi, thắc mắc 10 năm sau mình sẽ là ai? Mọi sự thay đổi ghê thật, cái blog service đó giờ đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ internet, mình cũng thay đổi xoành xoạch, còn nhớ hồi đó ghi mạnh tay lắm, rằng 10 năm sau mình sẽ là một kĩ sư tin học.
Và thực sự là ngồi nghĩ nãy giờ cũng đếch nhớ kĩ sư tin học trong đầu mình hồi đó là như thế nào =)), dám có khi là mấy ông bán máy vi tính trên đường Bùi Thị Xuân =)).
Cuối năm lớp 12, biết mơ to hơn một tí, muốn làm về system science, muốn làm kiểu mass production này nọ, rồi năm nhất đại học, muốn làm trong ngành software engineering, muốn kết hợp cả kĩ năng lập trình lẫn kĩ năng quản lý. Cũng chả được lâu, năm 2, mình nung nấu ý chí làm business. Chưa tới một năm, nghĩa là cuối năm 2, mình quay trở lại chuyên ngành, muốn làm khoa học. Và cách đây 4 tháng, lần này không thay đổi mấy, chỉ là cụ thể hơn một tí, bị ảnh hưởng bởi một vài tài liệu, một vài thông tin, mình muốn nghiên cứu về computer graphic.
Chỉ là ngồi chợt nhớ và chợt nghĩ về ước mơ và mục tiêu của những năm qua, tự dưng phát hiện ra một điều, chưa có lần nào mình thật sự lăn xả vào thực hiện mục tiêu của mình cả, có lẽ vì vậy mà mình cứ thay đổi xoành xoạch. Mình rất thích thay đổi, nhưng sự thay đổi phải có ý nghĩa, nó phải đưa mình đến một nấc thang cao hơn, chứ không phải là sự trốn chạy hay từ bỏ, lần này mình phải bắt tay vào làm cái đã, rồi tính gì thì tính. Đó là một trong những thứ mà mình nhận được từ khi qua đây, mình ĐÃ bắt tay vào thực hiện mục tiêu hiện tại của mình, và mình đang rất hạnh phúc vì chuyện đó.
Rồi cuối cùng, cũng như sinh nhật mọi năm, mình dành ngày này để cám ơn những người thân thương, những người có ảnh hưởng lớn đến cuộc đời mình, đã làm nên con người mình ngày hôm nay, xin cám ơn, chân thành.
OST của 1 game kinh dị, và title cũng chả hay ho mấy, nhưng mà giai điệu này làm mình tháy thoải mái, ai biết đâu được
Tản mạn vớ vẩn đầu tháng 3
Bài này cũ rích rồi mà sao vẫn bị license khơng biết, kiếm mãi mới ra bản có sub tiếng gì không biết 8|
Hai bài này cũ lắm rồi, thuộc dạng kinh điển lẫn kinh khủng, nhưng mà như chúng nói gừng càng già càng cay, mà chúng phán thường rất đúng, mấy bài hồi xưa lắc xưa lơ rồi lâu lâu lôi ra nghe lại vẫn cứ thấy hay mới chết chứ, bảo hoài cổ thì chẳng phải lắm mà cái hay của mấy bản này là cứ mỗi giai đoạn nghe lại có cảm nhận khác nhau, lớn hơn một tí, già hơn tí, đỡ ngu hơn tí thì cảm nhận bài hát cũng khác đi, có khi lại khác hoàn toàn, kì lạ thật.
Còn nhớ mỗi lần sắp sửa bước vào một cái gì quan trọng, là lại mấy bài kiểu như vậy, bỏ vào iPod, xong tối không ngủ mà leo lên mái nhà ngồi ngắm sao, ngắm trăng, đoạn nào cao hứng thì rú lên như chó vậy đó. Hồi đó nhà hàng xóm chưa xây lên thành cái khách sạn to oành như bây giờ, không có đèn neon bật tối ngày sáng đêm chắn hết ánh sao, không có cái tường mốc bự bành ki buổi sáng chắn mặt trời buổi tối chắn gió rất ngu, và lúc đó la ông ổng cũng không sợ làm phiền hàng xóm. Hồi đó bốn bề chẳng có gì cả, mình có thể nằm xuống nhìn thẳng lên bầu trời tháng 4, tháng 5 đầy sao, nghe nhạc và để tâm hồn trôi mút chỉ cà ná, đúng kiểu thanh niên ăn bám nhàn cư vi bất thiện luôn
Lâu lâu có vài cơn gió đưa mùi hoa Quỳnh, mùi Dạ Lý Hương hay mùi Nguyệt Quế lên, hít căng buồng phổi, thiệt là sướng không thể tả.
Quỳnh, Nguyệt Quế và Dạ Lý Hương
Lại nhớ trong ba loại trên mình chưa bao giờ phân biệt được hoa nào là hoa nào, nhưng mà phải nói là rất mê mùi của mấy loại nở về đêm này. Hồi cây Quỳnh còn xanh tốt, hôm nào chiều về thấy lúp xúp nụ trên cành là tối đó y như rằng cả cái vườn nhỏ trở thơm nhức mũi. Kể cũng lạ, hồi nhỏ mình không ưa hoa, lớn thêm một tí thì bắt đầu thích hoa thơm, còn bây giờ thì thích ngắm cả hoa đẹp, đúng là cảm nhận mỗi lúc một khác, có khi nào cảm xúc giống như cơ bắp không, càng dùng nhiều, nó càng phình ra? Thế thì chắc mấy ông họa sĩ hẳn phải đô lắm
Bây giờ sao thấy chung quanh mình nhiều thứ đẹp thế, nhạc cũng hay và nhiều hơn xưa, những con người mình gặp cũng đặc biệt hơn, mọi thứ đều đẹp hơn trên một mặt nào đó, là mình bị điên hay là cảm xúc của mình cũng đô ra?
Kì lạ thật.
I never wanted to know
Never wanted to see
I wasted my time
Till time wasted me
Never wanted to go
Always wanted to stay
‘Cause the person I am
Are the parts that I play
So I plot and I plan
Hope and I scheme
To the lure of a night
Filled with unfinished dreams
And I’m holding on tight
To a world gone astray
As they charge me for years
I can’t pay
You are currently browsing the Me Against The Screen blog archives for March, 2010.